Bếp từ dùng nồi gì?

Bếp điện từ gần đây đã trở thành xu hướng lựa chọn của nhiều gia đình Việt vì những ưu điểm trong thiết kế, đun nấu an toàn, dễ vệ sinh, và tiết kiệm điện. Tuy nhiên, nhược điểm lớn nhất của bếp từ chính là không phải nồi nào cũng sử dụng được.

Bếp từ âm bàn nhà hàng

Bếp từ âm bàn nhà hàng

☀ Bếp điện từ có kén nồi không?
–  Câu trả lời là “có”. Người dùng luôn lo lắng về việc bếp từ không nhận nồi so với các loại bếp thông thường khác, bởi vì chúng khá kén nồi. Nồi nấu bếp điện từ phải có đáy làm bằng vật liệu nhiễm từ hoặc có đáy từ, như vậy mới phát huy được hiệu quả đun nấu và kéo dài tuổi thọ sử dụng bếp.

Bếp từ âm bàn YP-X300

 Nguyên nhân bếp từ không nhận nồi

– Bếp từ hoạt động dựa trên nguyên lý sử dụng dòng Fucô để làm nóng trực tiếp từ nồi nấu. Do đó, nồi đun bếp từ phải được chế tạo từ các vật liệu như thép (gang, men sắt, thép không gỉ) hoặc inox với bề mặt đáy phẳng và có đường kính từ 10cm – 26cm. Dùng đúng nồi, bếp sẽ cho hiệu suất truyền nhiệt cao và ít gây tổn thất nhiệt.

– Không nên dùng các dụng cụ nấu nướng bằng thủy tinh, đồng, nhôm hoặc nồi có đáy cong hoặc lõm và đường kính nhỏ hơn 10cm cho bếp từ. Các loại nồi này không thể làm nóng trên bếp từ hoặc có hiệu suất sinh nhiệt thấp, nhiệt lượng bếp tạo ra không đủ có thể làm cuộn dây của bếp nóng lên, có thể gây nguy hiểm cho bếp (chập mạch, cháy nổ).

Bếp từ lẩu nhà hàng âm bàn YP-C320

Bếp từ lẩu nhà hàng âm bàn YP-C320

Giới thiệu bếp từ lẩu nhà hàng đặt âm bàn YP-X288

Bếp từ nhà hàng là loại bếp thiết kế đặt âm dưới bàn hoặc để nổi trên mặt bàn chuyên dùng cho nhà hàng nẩu, nướng… Đặc điểm của loại bếp này là rất tiện dụng, an toàn và sạch sẽ, giúp cho không gian nhà hàng trở nên sang trọng hơn. Để đáp ừng nhu cầu tìm hiểu thực tế về sản phẩm này, hôm nay ANYBUY giới thiệu tới quý vị và các bạn mẫu bếp từ  chuyên dụng cho nhà hàng model  YP-X288 đường kính 288mm với hình thức khá bắt mắt, bền đẹp công suất cao, điều khiển rời rất tiện lợi và dễ sử dụng.

Bếp từ nhà hàng YP-X310
Bếp từ nhà hàng YP-X288
Bếp từ nhà hàng YP-X310
Bếp từ nhà hàng YP-X288

Bề mặt của bếp được thiết kế mặt kính chịu nhiệt cao, rất dễ dàng vệ sinh lau chùi vì vậy trông bề mặt bếp lúc nào cũng rất sáng bóng và sạch sẽ. Phần mặt phía sau và thân bếp nhà máy thiết kế hệ thống quạt làm mát tản nhiệt hiệu quả giúp bếp bớt nóng duy trì hoạt động ổn định tăng tuổi thọ và độ bền cho bếp

Mặt sau bếp
Mặt sau bếp
Thân bếp
Thân bếp

Thông số kỹ thuật:

Model: YP-X288
Hãng sản xuất: Yipai
Kích thước bề mặt bếp: Ø 288mm
Phù hợp với bàn: 6-12 người
Màu sắc: đen Điều khiển: rời
Chiều cao: 75mm Nguồn: 1800-2000W

 

Đường kính mặt bếp
Đường kính mặt bếp
Chiều cao bếp
Chiều cao bếp
Điều khiển rời
Điều khiển rời

 

 

Dây điều khiển và dây cấp nguồn
Dây điều khiển và dây cấp nguồn
Vòng inox đặt phía ngoài bếp
Vòng inox đặt phía ngoài bếp

Những ưu điểm cả tiến so với dòng bếp khác:

– Bếp sử dụng mặt kính được tôi ở các môi trường nhiệt độ khác nhau, khả năng chịu nhiệt độ cao tốt

– Công suất cao cho hiệu suất hoạt động tốt với nhiều mức điều chỉnh nhiệt độ

– Hệ thống quạt làm mát tản nhiệt ở cả mặt đáy và phần thân bớt làm giảm độ nóng của bếp khi hoạt đông tăng thời gian sử dụng của bếp so với các dòng bếp khác, độ ồn thấp

Mời quý vị cùng xem qua video về dòng sản phẩm này:

Bếp từ nhà hàng

Bài học đắt giá của đôi vợ chồng trẻ kinh doanh đồ ăn vặt

Tuổi trẻ, công việc tốt, tổng thu nhập lên tới 60 triệu đồng mỗi tháng, vợ chồng Lê Quốc Kiên vẫn quyết định mở ra mô hình kinh doanh đồ ăn vặt và cố gắng duy trì dù liên tiếp thua lỗ suốt 2 năm.
Trước khi mở ra mô hình phục vụ ăn vặt, tôi làm tư vấn chiến lược về truyền thông với mức lương trên 20 triệu đồng mỗi tháng, còn vợ tôi làm kế toán tổng hợp. Từ năm 2013 vợ chồng tôi đầu tư được 16 phòng trọ cho thuê với thu nhập trên 30 triệu. Một nửa trong khoản đầu tư này được vay mượn từ gia đình 2 bên, bạn bè và ngân hàng, sẽ hoàn vốn sau 6 năm.
Lương khá, cơ hội thăng tiến trong công việc được xem là tốt, ngoài công việc tư vấn ở các công ty nước ngoài, tôi còn được tiếp xúc với nhiều đối tác giỏi, thậm chí là với CEO của các công ty, tập đoàn. Ngoài ra, tôi còn được đích thân giám đốc công ty dạy dỗ, dìu dắt và đào tạo trong tất cả các dự án lớn nhỏ do mình phụ trách. Thậm chí, mỗi lần anh đi tư vấn ở đâu cũng đưa tôi theo để quan sát học hỏi và trực tiếp truyền dạy những kiến thức, kinh nghiệm. Nếu vẫn duy trì công việc cũ, tôi tin là sau 2-3 năm tôi hoàn toàn có thể hoàn thiện các kỹ năng để đủ sức phát triển thành cấp quản lý, giám đốc với mức lương không dưới 2.500USD

Nhưng mọi thứ hoàn toàn xoay chuyển, bắt đầu từ ý tưởng của vợ tôi. Trong quá trình làm ở văn phòng, cứ tầm khoảng 14h-17h cô ấy và các đồng nghiệp lại hay “buồn miệng” thèm ăn linh tinh, nhưng lại ko biết phải mua ở đâu, vì nếu mua ở các quán vỉa hè, xe đẩy thì cũng rất bất an về vệ sinh, chưa kể đi lại khó khăn… Từ đây, vợ tôi nảy ra ý định nghỉ làm để ở nhà bán đồ ăn vặt online cho dân văn phòng.

Khi vợ chia sẻ với tôi điều này, tôi thấy cũng rất đúng với văn phòng làm việc của mình. Và tôi còn nhận ra một nhu cầu mới là vừa ăn nhẹ vừa “tám chuyện” 5-10 phút của dân văn phòng vào giờ chiều để xả stress. Do đó, tôi nhanh chóng ủng hộ và xác định chỉ bán trong thời gian ngắn từ 13h đến 17h mỗi ngày để phục vụ bữa xế cho dân văn phòng, đồng thời chỉ giao hàng online chứ không bán tại chỗ để đỡ bận rộn và vợ sẽ có nhiều thời gian cho gia đình.

Khi vợ đã nghỉ việc ở nhà để chuẩn bị triển khai kế hoạch thì tôi cũng tự tiến hành khảo sát về “nhu cầu ăn vặt của dân văn phòng trong khoảng thời gian 13h – 17h” và kết quả nhận được vượt ngoài mong đợi, đó là nhu cầu rất lớn mà chưa ai làm, hoặc có làm thì cũng chưa tới nơi tới chốn và đã thất bại.

Từ phát hiện trên, tôi quyết định đây không còn là dự án kinh doanh nhỏ của vợ nữa mà chúng tôi sẽ cùng nhau dốc toàn lực để thực hiện ý tưởng này với kỳ vọng sẽ là người tiên phong thành công trong việc cung cấp các bữa ăn vặt, các bữa ăn team building cho dân văn phòng vào khoảng thời gian xế. Do đó, tôi cũng nộp đơn xin nghỉ việc. Cả 2 vợ chồng cùng bắt đầu thực hiện ý tưởng này, lấy thương hiệu là Teabreak Express.

Lần làm lại thứ ba này vẫn chưa thành công như mong muốn, nhưng vợ chồng Lê Quốc Kiên vẫn không dừng lại.

Lần làm lại thứ ba này vẫn chưa thành công như mong muốn, nhưng vợ chồng Lê Quốc Kiên vẫn không dừng lại.


Tuy nhiên, khi bắt tay vào triển khai dự án, cả hai vợ chồng đối mặt không ít khó khăn. Chúng tôi không được gia đình, bạn bè… ủng hộ. Mọi người nghĩ cả hai bị điên khi bỏ công việc đang rất tốt ở môi trường chuyên nghiệp để đi làm công việc tẹp nhẹp lượm bạc cắc. Ngay cả giám đốc công ty, người mà tôi coi như thầy, rất hiểu tôi cũng đặt câu hỏi vì sao không biết gì về ẩm thực mà lại dám làm quán ăn? Mà bản thân tôi cũng nhận thấy điều này. Tôi không sành ăn, thậm chí không ăn được nhiều món ăn vặt, dẫn đến không biết công thức món ăn nào.

Nhưng khi đó tôi cũng có lý lẽ riêng cho mình. Chúng ta có thể làm thuê cả đời, trong khi cơ hội làm kinh doanh riêng không dễ “thấy”. Và khi đã “thấy” cơ hội rồi không phải ai cũng “dám nghĩ”, “nghĩ” tới rồi không phải ai cũng “dám làm”, mà đã “dám làm” rồi không phải ai cũng “dám thất bại” để đi tới cùng. Tôi còn trẻ, tôi cần phải làm những gì tôi thích để sau này không phải hối tiếc. Nếu thất bại, tôi sẽ đi làm thuê lại để tích lũy thêm kinh nghiệm và chờ thời tiếp.

Xuất phát điểm môi trường kinh doanh của tôi bình dân, nhưng tham vọng của tôi là phát triển thành một chuỗi quán ăn vặt với mô hình quản lý chuyên nghiệp. Nếu chỉ làm một quán ăn thì không đáng để tôi phải đánh đổi nhiều như vậy.

Vì mới kinh doanh lần đầu, nên tôi triển khai khá cẩn trọng. Từ tháng 6/2014 đến tháng 9/2014, tôi chỉ làm nhỏ tại nhà nhằm thử nghiệm các công thức món ăn; cách vận hành doanh nghiệp, chế biến, giao hàng. Chúng tôi dự tính, bước đầu mỗi ngày nhận được 10-15 đơn hàng, doanh thu trung bình 1,5 triệu đồng.

Nhưng kết quả mà hai vợ chồng thu được quá thất vọng, doanh thu trung bình chỉ được 500.000 đồng cho 4-5 đơn hàng, trong khi tiền thuê 6 nhân viên (3 nấu bếp, 3 giao hàng) làm từ 13h đến 17h cũng đã 11 triệu đồng. Thức ăn ế bị hủy liên tục làm đội chi phí lên cao. Đáng buồn là 90% khách hàng một ăn không trở lại, trong khi nhân viên thay đổi liên tục, hiệu quả làm việc cực kỳ kém. Đã vậy, gia đình tôi càng gây áp lực, nhưng quan trọng hơn là thiệt hại về tinh thần vì mọi thứ diễn ra trong thực tế khác xa dự tính ban đầu.

Ngồi lại phân tích nguyên nhân, hai vợ chồng mới thấy rằng mình đã phân tích sai nhu cầu và thói quen của khách hàng mục tiêu, cộng với món ăn quá dở, hay bị lỗi như quá mặn, quá ngọt, bảo quản kém,…, thêm nữa là thực đơn ít món, giao hàng lâu…

Rút kinh nghiệm và quyết tâm làm lại, chúng tôi quyết định ra ngoài làm để tránh bị gia đình tác động về tinh thần bằng việc thuê một mặt bằng ở quận 1, tuyển 4 bếp, 4 giao hàng và một quản lý. Tổng tiền lương là 22 triệu đồng mỗi tháng.

Mục tiêu lần này của tiệm là tiếp cận tất cả khách hàng mục tiêu bán kính xung quanh quán 1km, phải có được đặt hàng từ 1.000 công ty, giữ được 75% lượng khách hàng có được và bắt đầu có lợi nhuận, hoặc chí ít doanh thu đảm bảo hòa vốn.

Sau một thời gian, sơ kết lại, hoạt động kinh doanh lần này có tốt hơn, doanh thu trung bình mỗi ngày 2,5 triệu đồng cho 15-20 đơn hàng, giảm 70% tỷ lệ thức ăn hủy so với giai đoạn một. Đáng mừng là 70% đơn hàng được giao trong 30 phút, 20% trong 30-45 phút, 10% giao trên 45 phút và có được đặt hàng từ 700 công ty… Tuy nhiên gia đình tôi lại ngày càng gây áp lực vì kết quả vẫn là lỗ (thiệt hại 45 triệu trên tổng số 120 triệu đồng đầu tư), và thời gian dành cho quán nhiều, từ 8h đến 19h mỗi ngày.

Lần này chúng tôi thật sự bắt đầu nghi ngờ bản thân vì mọi thứ tính toán vẫn còn cách quá xa so với thực tế. Tiếp tục ngồi lại mổ xẻ, hai vợ chồng mới thấy đồ ăn vẫn chưa ngon, chưa có gì đặc sắc, thực đơn không đủ phong phú, chưa tối đa hóa được năng suất của nhân viên nên 30% số lượng đơn hàng vẫn giao trễ hơn 30 phút… Ngoài ra, tôi còn phát hiện một số lý do khách quan từ việc đặt hàng theo nhóm. Ví dụ, 10 người ăn, chỉ một người không hài lòng là cả nhóm bị ảnh hưởng theo và người đại diện đứng ra gọi đặt món sẽ không gọi lại nữa.

Từ đây, tôi tiếp tục rút ra kinh nghiệm rằng dân văn phòng cực kỳ khó tính trong vấn đề ăn uống, nên món ăn phải thật ngon và thực đơn phải đa dạng để họ đổi món. Bên cạnh đó phải chú ý tới từng chi tiết để hạn chế những lỗi rủi ro thường gặp phải khi giao. Cần tập trung vào các món ăn ít bị ảnh hưởng do thời gian ăn và khoảng cách giao hàng. Cải thiện cách bảo quản món ăn khi giao hàng nhằm hạn chế việc giảm chất lượng hàng…

Bên cạnh giao hàng, cần tăng năng suất sử dụng mặt bằng để tận dụng khách hàng tại chỗ, đồng thời phát triển thêm chi nhánh mới nhằm rút ngắn khoảng cách giao hàng và có không gian bếp tốt hơn…

Quyết bung hết sức cho lần làm lại thứ ba này, bắt đầu từ tháng 1/2015 tôi mở thêm chi nhánh lớn hơn ở quận 3, phát triển nhân sự lên thành 22 người, trong đó tập trung nhiều hơn cho đội ngũ bếp. Riêng tiền thuê mặt bằng và trả lương nhân viên mỗi tháng lên tới 93 triệu đồng.

Tôi tiếp tục đặt ra mục tiêu phải rút ngắn khoảng cách đến tất cả văn phòng ở quận 1, quận 3 trong phạm vi tối đa 1,5km. Có được đặt hàng từ 1.500 đến 2.000 công ty. Tôi cũng chủ động tiếp cận thêm đối tượng khách hàng mới là sinh viên để phát triển thêm mảng bán tại chỗ, trong đó tận dụng lợi thế mặt bằng đối diện trường học để có lượng khách hàng sẵn có.

Với đầu tư bài bản như thế này, tôi tự tin hướng tới mục tiêu có doanh thu 10 triệu đồng mỗi ngày, trong đó 4 triệu là giao hàng, 6 triệu bán tại chỗ.

Rất may, sau 4 tháng hoạt động, đến nay doanh thu trung bình một ngày của tôi đã đạt mức 6-6,5 triệu đồng, tiệm cận mức hòa vốn mà tôi tính toán là 7-8 triệu đồng. Nhưng từ đây cũng phát sinh thêm một số vấn đề là khó quản trị tốt cùng lúc 2 điểm kinh doanh. Sau khi cân nhắc, tôi quyết định đóng cửa tiệm ở quận 1. Bên cạnh đó, tôi thấy việc bán tại chỗ khác quá xa với giao hàng; khách hàng sinh viên cũng khác với khách văn phòng, dẫn đến khủng hoảng việc quản trị để phục vụ được cả 2 nhóm khách hàng và chạy song song 2 hình thức bán hàng. Ngoài ra, thực đơn quá dàn trải nên phát sinh nhiều lỗi mới, trong khi lỗi cũ chưa xử lý kịp…

Tổng kết lại, hai vợ chồng vẫn thiệt hại 150 triệu trên tổng số 300 triệu đồng đầu tư lần này. Từ đây, chúng tôi bắt đầu đuối vốn do cả 2 vợ chồng đã thất nghiệp hơn 10 tháng mà vẫn phải vay nợ bù lỗ để đầu tư ban đầu và duy trì quán. Chưa kể áp lực vì lượng công việc tăng đột ngột gấp 3-4 lần khiến chúng tôi phải ra khỏi nhà làm việc từ 5h đến 23h mỗi ngày. Lúc này vợ tôi đang mang bầu 7 tháng vẫn không được nghỉ ngơi, ngay cả việc khám thai cũng phải đặt lịch 22h đêm mới đi được…

Giờ đây, tôi mới thấy mình cần có đối tác cùng làm để san sẻ công việc, tài chính và ủng hộ tinh thần. Ngoài đội ngũ bếp, phục vụ, giao hàng, cần phát triển thêmbộ phận văn phòng để quản trị tốt hệ thống và có thời gian đầu tư cho truyền thông và phát triển chiến lược.

Nhưng trước khó khăn đè nặng này, tôi thấy tinh thần và bản lĩnh của mình ngày càng cao, dần vượt qua được các áp lực, thử thách. Hơn nữa, phân tích kỹ, tôi thấy tốc độ phát triển, phản hồi của khách hàng và chất lượng của công ty mình so với đối thủ cạnh tranh trên thị trường dần tích cực. Điều này làm tăng thêm ý chí và niềm tin “Đích của con đường đang đi có vẻ đúng. Vấn đề là cách vượt qua ổ gà, xe cộ và các vật cản khác để đến đích”.

Lê Quốc Kiên

Tay trắng thành ông chủ 5 cửa hàng phở

Từ một người tay trắng xin đi làm công cho quán phở, anh Nguyễn Linh đã xin học bí quyết gia truyền của chủ và vay mượn tiền đứng ra mở cửa hàng.
Thứ tư, 14/1/2015 | 11:31 GMT+7Chia sẻ bài viết lên facebookChia sẻ bài viết lên twitterChia sẻ bài viết lên google+|PrintEmail
Tay trắng thành ông chủ 5 cửa hàng phở
Từ một người tay trắng xin đi làm công cho quán phở, anh Nguyễn Linh đã xin học bí quyết gia truyền của chủ và vay mượn tiền đứng ra mở cửa hàng.
Doanh thu 20 tỷ từ số vốn 50 triệu đồng / Tái khởi nghiệp với 17 triệu đồng
Dưới đây là câu chuyện khởi nghiệp do anh Nguyễn Linh – chủ 5 cửa hàng phở ở Hà Nội chia sẻ với bạn đọc VnExpress.

Tôi năm nay 46 tuổi, sinh ra và lớn lên tại một vùng quê nghèo của tỉnh Nam Định. Là em út trong gia đình đông con, mẹ mất sớm, tôi phải bươn chải để kiếm sống nên không được học hành tới nơi tới chốn. Ngay từ khi 10 tuổi (năm 1979), tôi đã phải đạp xe đi Ninh Bình, Thanh Hóa… để bán, đổi từng chiếc xoong, nồi.

Năm 1987, tôi lấy vợ và sinh 2 người con. Cuộc sống ở vùng quê nghèo lúc đó rất khó khăn, ăn không đủ no, áo không đủ mặc. Và rồi bố mất cũng không để lại được gì cho tôi.
Năm 1992, tức sau 13 năm gắn bó với việc đi bán xoong, nồi dạo, tôi quyết định vay một số tiền để nhập lượng lớn xoong kinh doanh, nhưng rồi bị thất bại vì người chủ đại lý vỡ nợ do thua cờ bạc khiến tôi trắng tay.

Năm 1995, tôi quyết định lên Hà Nội tìm cơ hội, để gia đình và các con ở lại quê. Tại đây, tôi xin đi rửa bát thuê cho một hàng phở. Thật may mắn là tôi được ông bà chủ quý mến vì sự chăm chỉ và trung thành.

Tôi không nề hà công việc gì, luôn cặm cụi làm việc và không lúc nào dám ngơi nghỉ. Thời đó, Hà Nội rất ít quán ăn và phở lại là món xa xỉ, nên quán tôi làm rất đông khách. Tôi phải làm việc quần quật, ngủ ít và khá mệt mỏi. Nhưng bù lại, ông bà chủ rất tốt với tôi. Sau một thời gian làm việc, tôi đã xin phép chủ cho được học bí quyết phở gia truyền và được họ hỗ trợ, giúp đỡ rất nhiều. Chính vì vậy, đến tận bây giờ tôi luôn coi ông bà là những ân nhân và xem họ như cha mẹ thứ hai của mình.

Tôi làm ở đó được 4 năm. Đến năm 1999, tôi quyết định nghỉ việc và về quê vay mượn một số tiền tương đối, sau đó một mình lên lại Hà Nội quyết tâm khởi nghiệp. Ban ngày tôi đạp xe khắp nơi hỏi tìm cửa hàng để mở quán phở, còn buổi tối vẫn bán hàng cùng ông bà chủ cũ.

Sau một tháng, tôi tìm được địa điểm và dùng số tiền đã vay mượn để mở cửa hàng. Tôi đứng chính và bỏ tiền thuê một người thợ phụ. May mắn, việc kinh doanh của tôi khá thuận lợi, khách đến tấp nập và tôi bắt đầu ăn nên làm ra.

Từ tay trắng, anh Linh đã xây dựng thành công 5 cửa hàng phở với doanh thu hàng trăm triệu đồng mỗi tháng.

Từ tay trắng, anh Linh đã xây dựng thành công 5 cửa hàng phở với doanh thu hàng trăm triệu đồng mỗi tháng.


Tôi quyết định đón vợ lên Hà Nội để cùng phụ giúp việc buôn bán. Mỗi lần khách đến ăn, tấm tắc khen ngon, lòng tôi lại thấy rất vui. Cửa hàng vì vậy cứ ngày càng đông khách. Chúng tôi lần lượt cho ra đời nhiều cửa hàng khác.

Sau đó, tôi đã trả được hết khoản nợ trước đây và đến năm 2006, tôi mua được mảnh đất mặt đường ở ngoại thành Hà Nội để cất nhà. Đến bây giờ, vợ chồng tôi đã có một số vốn kha khá cùng một ngôi nhà lầu khang trang với vài mảnh đất. Hiện tại, quán phở của tôi đã có thương hiệu riêng và phát triển thành 5 cửa hàng với doanh thu lên đến hàng trăm triệu mỗi tháng.

Tuy những điều này chưa là gì và có thể không bằng ai, nhưng với vợ chồng tôi đó là một thành quả lớn, trải qua một quá trình dài và gian khổ. Hiện tại, tôi thấy mình và gia đình đang rất hạnh phúc.

Qua đây, tôi chỉ muốn nói rằng các bạn trẻ hãy cố gắng lên, dù cuộc sống có nhiều điều khó khăn nhưng hãy nghĩ đó chính là thử thách. Vấp ngã một lần không sao, miễn là bạn đừng đánh mất đi chính mình.

Tôi rất tâm huyết câu nói mà đến giờ tôi luôn khắc ghi trong lòng: “Chỉ có những kẻ đủ nghị lực dùng đầu gối lết qua được mùa đông lạnh giá mới có thể hưởng được những tia nắng ấm áp đầu tiên của mùa xuân”. Vâng, bạn hãy làm những gì bạn biết và tự tin tìm cho mình mối quan hệ để khởi nghiệp suôn sẻ.

Có nên kinh doanh thực phẩm online?

Tôi đã thiết kế xong website bán hàng thực phẩm, cái khó là thiếu vốn. Vậy tôi nên làm thế nào để tìm được đối tác phù hợp và liệu mô hình kinh doanh này có khả thi? (Phan Chuyên, TP HCM).
Tôi đang thực hiện một dự án thương mại điện tử về mảng ẩm thực giống như kiểu chợ online. Tôi đã làm xong website khá tiện ích với các mục rau, củ, quả, cá, thịt…

Khác biệt hơn, tôi dự định bán luôn một số đồ nhập khẩu như thịt trâu Ấn Độ, đùi cừu, thịt bò tơ Củ Chi… với số lượng lẻ 0,3kg hay 0,5kg. Nguồn hàng tôi cũng đã liên hệ xong. Tuy nhiên, cái khó ở đây là tôi không có nhiều vốn nên sẽ phải tìm người cùng hợp tác, nhưng chưa biết làm thế nào để kêu gọi đối tác phù hợp.

Ngoài ra, điều tôi băn khoăn nữa là mô hình kinh doanh này có khả thi trong thời điểm hiện nay? Người dân đã thoáng hơn trong vấn đề mua đồ trên mạng, cụ thể là thực phẩm dùng cho bữa ăn hàng ngày hay chưa?… Rất mong nhận được những góp ý chia sẻ từ độc giả.

Có nên mở hệ thống cửa hàng chuyên về hải sản đã qua sơ chế?

Mỗi cửa hàng tôi dự định đầu tư kinh phí khoảng 70 triệu đồng. Tuy nhiên, tôi băn khoăn không biết mô hình này liệu có khả thi? (Nguyễn Huy Dương).
Năm nay tôi 30 tuổi, đang kinh doanh về lĩnh vực cung cấp thuỷ hải sản dành cho nhà hàng Nhật Bản và Việt Nam tại Hà Nội và TP HCM. Giờ tôi muốn mở thêm một hệ thống cửa hàng thực phẩm sạch chuyên về thuỷ hải sản đã qua sơ chế, còn tươi (có thêm hàng đông lạnh) để phục vụ nhu cầu của người nội trợ.

Tôi dự tính chi phí đầu tư một cửa hàng diện tích 25m2, mặt tiền đường lớn hoặc gần chợ… tầm 70 triệu đồng. Vậy kế hoạch này của tôi liệu có khả thi? Nếu tôi triển khai thì nên lưu ý những vấn đề gì? Rất mong nhận được tư vấn của độc giả.

Có nên thuê nhà 5 triệu đồng để kinh doanh vịt quay?

Với giá tiền thuê mặt bằng này liệu có quá cao so với quy mô quán mà tôi dự định kinh doanh không? (Duy Tú, TP HCM).
Tôi mới lập gia đình và đang có con nhỏ. Hai vợ chồng có ít vốn nên muốn mở một cửa hàng vịt quay Bắc Kinh, chuyên bán nguyên con cho khách mang về. Hiện nay tôi đã chọn được một địa điểm tại một ngã 5 ở TP HCM có đông người qua lại. Giá thuê nhà mỗi tháng là 5 triệu đồng.
Tuy nhiên, điều tôi phân vân là liệu tiền nhà có quá cao so với mô hình tôi dự định kinh doanh không? Liệu việc kinh doanh này có khả thi? Rất mong nhận được sự góp ý chân tình của độc giả.

Kinh doanh vịt nướng Lạng Sơn kiếm tiền triệu mỗi ngày

Với nguyên liệu đặc trưng là lá mắc mật, vịt nướng Lạng Sơn vốn nổi danh phía Bắc và mới du nhập vào Nam. Với mặt bằng nhỏ 7-8m2, người bán có thể kiếm cả triệu đồng trong vài tiếng buổi chiều.
Xuất hiện 2 năm trở lại đây, xe vịt nướng Lạng Sơn trên đường Phan Văn Trị (Gò Vấp, TP HCM) luôn đông khách đứng chờ mua từ 4 giờ chiều mỗi ngày.

Anh Hùng, chủ tiệm kiêm luôn nhiệm vụ nướng vịt cho hay, chỉ cần có khoảng 30-50 triệu đồng là có thể mở được quán với diện tích chừng 7-8m2. Trong đó, người bán trích khoảng 3-5 triệu đồng thuê mặt bằng hằng tháng. 15 triệu đồng dùng để đầu tư một lò nướng than có gắn mô tơ quay tự động. Số tiền còn lại để trả tiền nguyên liệu và xoay vòng dòng tiền.

“Quán của tôi diện tích ngang chỉ 2,5m, sâu 3m nhưng đủ kê một lò nướng đơn giản. Với mặt bằng này tôi chỉ trả mỗi tháng 3 triệu đồng vì chỉ bán từ 4h chiều đến 8h tối”, anh Hùng nói.

Đặc thù của quán vịt nướng là dòng tiền xoay vòng nhanh, chỉ sau một đêm chủ quán có thể thu lại được một phần vốn để bù đắp vào việc trả tiền nguyên liệu. Nếu lượng khách đến mua đông và đều đặn chỉ trong vòng 2-3 tháng là có thể lấy lại vốn.

Vịt nướng lá móc mật Lạng Sơn

Vịt nướng lá móc mật Lạng Sơn

Trong khoảng 4 tiếng đồng hồ buổi chiều, anh Hùng thường nướng và bán được 30-40 con, với giá 180.000 đồng cho một con cân nặng trên 1,5kg. Doanh thu kiếm được trên 5 triệu đồng, sau khi trừ chi phí mỗi ngày anh cũng lãi 1-1,5 triệu đồng.

Anh Hùng lý giải, sở dĩ vịt nướng Lạng Sơn đông khách vì các sản phẩm truyền thống tương tự ở Sài Gòn đã quá quen thuộc. Mặc dù vẫn dùng vịt thông thường, nhưng với cách sử dụng lá mắc mật cùng một số nguyên liệu khác ướp cùng, hương vị này hoàn toàn lạ lẫm với thực khách.

“Lâu nay người Sài Gòn chỉ quen với việc mua vịt quay sẵn, thì giờ họ được nhìn thấy con vịt béo tròn được nướng trực tiếp trên bếp than, sẽ hấp dẫn hơn nhiều”, anh Hùng chia sẻ.

Cũng nhận thấy sức hút từ món vịt nướng miền Bắc, chị Thảo – chủ tiệm ăn trên đường Đỗ Xuân Hợp, quận 9 đã chuyển đổi từ bán gỏi vịt sang kinh doanh vịt nướng gần một năm nay. Tiệm của chị còn nhỏ hơn tiệm anh Hùng, chỉ khoảng 6m2 và cũng bán từ 4h chiều. Mỗi ngày chị bán được 12-15 con, giá 180.000 đồng một con.

Chị Thảo cho biết, bí quyết để hút khách là phải biết cách chọn vịt, đặc biệt là loại vịt cỏ. Giống vịt này tuy không lớn, nhưng thịt chắc, thớ thịt dày, ít béo…

Thông thường, chị Thảo phải xuống tận Bình Dương lấy hàng. Vịt cỏ có cân nặng trung bình 1,2-1,5kg, giá 70.000-75.000 đồng một kg. Riêng lá mắc mật, dù hàng chuyển từ Gia Lai về Sài Gòn khá nhiều, nhưng chị vẫn nhờ mối hàng chuyển từ Lạng Sơn vào với giá 80.000 đồng một kg.

Theo chủ một tiệm vịt nướng Lạng Sơn khá lớn ở quận 2, vịt nướng có ở nhiều nơi với nhiều hương vị và cách chế biến khác nhau, nhưng để vịt ngon và lạ, yếu tố quan trọng không thể thiếu khi nướng vịt phải kèm với lá mắc mật. Đây là loại lá gia vị thường dùng để chế biến trong các món ăn của đồng bào các dân tộc Nùng, Tày.

Chủ tiệm này hướng dẫn, trước tiên vịt được làm sạch, sau đó để ráo, rồi cho lá mắc mật đã được rửa sạch vào bụng vịt, ướp hành, tỏi, tiêu, mật ong…dùng chỉ khâu kín lại và được cố định bằng thanh cây xiên qua.

Vịt được quay đều trên than hồng khoảng 1-2 giờ thì chín và vàng đều. Lúc ấy, hương vị của lá mắc mật thấm đều từ trong ra ngoài, tạo mùi hương hấp dẫn.

Vì nướng với số lượng khá lớn, anh Hùng rất lưu ý về mối lấy vịt. Anh thường chuộng loại vịt bầu có cân nặng trung bình 1,5-2kg ở Tiền Giang, giá mua 60.000-65.000 đồng một kg. “Không phải cứ canh cân nặng của vịt để lựa mua, mà phải biết vịt đó nuôi ở vùng nào, trại nào, người nuôi cho ăn thức ăn gì. Điều này quyết định đến chất lượng thịt của vịt khi nướng”, anh Hùng cho biết.

Ngoài ra, anh khuyên người muốn kinh doanh nên mở tiệm ở gần chợ, hoặc khu vực đông dân cư. Nếu khu vực đó có nhiều người dân gốc Bắc thì càng tốt, vì họ đã quen với hương vị nướng này.

Còn chị Thảo cho biết, do chọn vịt cỏ nên nguồn hàng chị lấy thường khó, vì ngày càng ít người nuôi loại vịt này do lợi nhuận không bằng với vịt thường. Do đó, chị phải đặt hàng từ sớm, thậm chí đặt trước tiền cọc. Ngoài ra, để tăng thu nhập, chị Thảo còn mở thêm dịch vụ nướng vịt thuê. Theo đó, khách đem vịt sống đã qua sơ chế đến, chị sẽ sử dụng nguyên liệu của mình để ướp rồi nướng. Giá nướng thuê là 25.000 đồng một con.

Hồng Châu

Kinh doanh bánh mì Thổ Nhĩ Kỳ với số vốn dưới 30 triệu đồng

Với số vốn chỉ ở tầm 27 đến 30 triệu đồng, người kinh doanh có thể mở một xe bánh mì Kebab, hay còn gọi là bánh mì Thổ Nhĩ Kỳ.
Đường Nguyễn Thượng Hiền (TP HCM) dài chưa đầy một cây số nhưng có tới 3 cửa hàng kinh doanh bánh mì Kebab với mức giá 15.000 – 50.000 đồng một phần. Còn tại khu phố Tây Bùi Viện, hình ảnh khách nước ngoài lẫn Việt Nam xếp hàng đứng chờ trước các xe đẩy san sát nhau trang trí nổi bật để được phục vụ đã quá quen thuộc.

Bắt đầu xuất hiện tại Việt Nam từ năm 2006, bánh mì Kebab hay còn gọi là bánh mì Thổ Nhĩ Kỳ với hình dạng bánh tam giác ăn chung với thịt nướng cùng nước sốt đặc trưng và các loại rau cải, xà lách hồi đó ít được khách hàng chú ý vì giá bán khá đắt. Tuy nhiên, những năm gần đây, trào lưu kinh doanh loại bánh mì này đang nở rộ, đặc biệt là tại Sài Gòn.

Để mở một xe bánh mì Kebab chỉ cần khoảng 30 triệu đồng

Để mở một xe bánh mì Kebab chỉ cần khoảng 30 triệu đồng

Những năm đầu mới xuất hiện, muốn kinh doanh bánh mì Kebab, người bán phải đầu tư bộ lò nướng thịt có giá cả nghìn USD vì phải nhập từ Đức. Cũng vì mang danh bán thực phẩm ngoại, người kinh doanh phải chịu khó tìm mặt bằng đẹp dù quy mô gọn nhẹ chỉ với một chiếc xe. Số vốn để một tiệm bánh mì Kebab vào thời điểm 2006 khoảng hơn 40 triệu đồng.

Gần đây, nhiều nhà sản xuất Việt Nam lẫn Trung Quốc đã có thể sản xuất lò nướng thịt với giá bằng một nửa hàng nhập. Vì vậy, vốn kinh doanh loại hình này chỉ còn ở tầm 27 đến 30 triệu đồng. Đó là chưa kể một số người bán không thuê mặt bằng mà chỉ cần đẩy xe ra một vỉa hè nào đó để bán.

Kinh doanh bánh mì Kebab khá dễ, nhưng để tạo sự khác biệt và thu hút khách lại không đơn giản vì phải nắm được công thức tẩm ướp thịt và pha nước sốt đi kèm.

Ông Lượng, chủ cửa hàng bánh mì Kebab lâu năm trên đường Nguyễn Thượng Hiền, quận 1 cho hay những tiệm Kebab ngày nay muốn tồn tại được phải nhờ vào thịt và nước sốt. Tuy nhiên, nhiều chỗ hiện nay biến tấu nguyên liệu thay thịt gà bằng thịt heo vì thịt heo dễ xiên vào cây hơn, còn thịt gà mềm, phải có nghề mới làm được. Chưa hết, gia vị phải ướp thật thấm và nướng đủ lửa, nhiệt độ không được quá cao hay quá thấp. Nước sốt cũng thể hiện tay nghề của tiệm, nhiều nơi chỉ dùng sốt mayonaise rồi pha một chút gia vị, nhưng muốn cho giống hương vị gốc thì phải sử dụng nguyên liệu nhập và bảo quản bằng tủ lạnh.

Nguồn gốc nguyên liệu, địa điểm đặt xe bánh cùng đối tượng khách hàng là yếu tố khiến bánh mì Kebab có nhiều mức giá. Có những xe chỉ bán khoảng 15.000 đến 20.000 đồng một phần, nhưng có nơi bán 25.000 đồng hoặc hơn. Ông Lượng cũng không ngần ngại chia sẻ, tiệm của ông bán chủ yếu cho những người sành ăn Kebab, nên mức giá cũng khá cao, khoảng 25.000 đồng một phần trở lên. Trung bình mỗi ngày ông bán tầm 300 – 400 phần, tương đương với 30kg thịt (3 cây thịt). Có giai đoạn, ông bán được hơn 900 phần một ngày và nhận đặt 200 phần bánh từ các công ty.

Một chủ xe bánh Kebab trên đường Đặng Văn Ngữ, quận Phú Nhuận cũng cho biết dù mới mở ra kinh doanh nhưng một ngày có thể bán đến 100 – 200 phần bánh với giá 15.000 đồng mỗi phần, chủ yếu nhờ vào đối tượng học sinh gần đó. Trước đây, chị thấy người ta kinh doanh Kebab trên đường nhiều quá, mà vốn bỏ ra cũng vừa phải, nên quyết định chọn khu vực gần trường học. Tiệm của chị dùng thịt heo để làm nhân và mỗi ngày bán khoảng 1-2 cây thịt.

Dù có nhiều đối tượng khách hàng khác nhau, các xe Kebab mở ra vẫn theo hình thức nhỏ lẻ. Nhiều nhà kinh doanh bài bản thấy được thị trường tiềm năng nên đã triển khai hình thức nhượng quyền, nhưng cho đến nay vẫn chưa một thương hiệu nào thành công. Bởi, đa số các xe bán là kinh doanh tự phát, người bán chỉ cần đến cơ sở mua lò nướng, học cách chế biến, sắm chiếc xe đẩy và tìm một chỗ thích hợp là có thể kinh doanh Kebab lề đường.

Một ông chủ chuyên cung cấp lò nướng Kebab ở quận Gò Vấp cho hay, sau vài tháng thử nghiệm kinh doanh nhượng quyền bánh mì Kebab, ông đã phải cho ngưng hình thức này vì người kinh doanh không chịu nổi chi phí nhượng quyền và những quy định về tiêu chuẩn sản phẩm cũng như đảm bảo hình ảnh thương hiệu. “Nhiều người kinh doanh đặt xe bánh ở khu công nghiệp. Vì muốn bán với giá thấp để thu hút đối tượng khách không đòi hỏi cao về chất lượng, họ đã chọn cách giảm chất lượng thịt xuống”, ông chủ này lý giải về việc cắt hợp đồng nhượng quyền với đối tác.

20 món ngon đường phố dưới 10.000 đồng tại Hà Nội

Những món quà vặt đường phố dường đã trở thành một phần không thể thiếu đối với các tín đồ ẩm thực. Thử xem nếu chỉ có 10.000 đồng trong tay, bạn có thể thưởng thức được những món ngon đường phố nào tại Hà Nội.
1. Bánh bao chiên
Bánh bao chiên
Mỗi chiếc bánh bao chiên nhân thịt có giá từ 4.000-6.000 đồng. Món ăn này rất hợp để nhâm nhi những lúc về chiều. Bánh bao chiên thường được dùng với tương ớt hoặc nước chấm chua ngọt.
2. Thịt xiên nướng
Thịt xiên nướng
Thịt xiên nướng là món ngon đường phố được nhiều người ưa chuộng. Mỗi xiên thịt có giá 6.000 – 10.000 đồng. Bạn cũng có thể trả thêm khoảng 2.000 đồng để thưởng thức món bánh mì kẹp thịt xiên ngon lành.
3. Bánh chuối, bánh khoai
Bánh chuối, bánh khoai
5.000 đồng là mức giá vừa phải cho những chiếc bánh thơm ngon thế này. Vì món ăn vặt này khá ngấy nên chỉ thường bạn chỉ có thể được từ 1-2 cái mỗi lần.
4. Bánh giò
Bánh giò
Với 7.000 – 10.000 đồng, bạn sẽ được thưởng thức một chiếc bánh giò thơm ngon với nhân thịt băm, mộc nhĩ. Nhiều người thích ăn bánh giò kèm với chút tương ớt hoặc hạt tiêu
5. Bánh gối
Bánh gối
Mỗi chiếc bánh gối nhân thịt và trứng cút có giá 7.000 – 9.000 đồng. Bánh gối là món quà vặt được bán khá nhiều ở Hà Nội. Món này thường được ăn cùng với nước chấm chua ngọt, nộm đu đủ và rau sống.
6. Quẩy
Quẩy
Những chiếc quẩy nóng ăn ngay này có giá từ 2.000 – 3.000 đồng/ chiếc. Cũng giống như bánh gối, quẩy được ăn kèm với nước chấm và rau sống.
7. Các loại que xiên rán
Que xiên rán
Những loại que xiên thế này được bán rất nhiều ở trước cổng các trường tiểu học và trung học cơ sở. Ngoài những xiên nem chua rán hay xúc xích rán, còn có cả các loại viên cá và viên tôm nữa. Mỗi que xiên này có giá từ 5.000 – 7.000 đồng.
8. Bánh rán
Có 2 loại bánh rán là bánh mặn và bánh ngọt. Bánh rán ngọt thường có nhân đỗ với vỏ ngoài bao mật hoặc đường. Một chiếc bánh rán ngọt có giá khoảng 2.000 – 3.000 đồng. Bánh rán mặn có giá trung bình khoảng 4.000 đồng với nhân thịt, miến, mộc nhĩ và ăn kèm với nước chấm.
Bánh rán
9. Trứng vịt lộn
Đây là món ăn rất bổ dưỡng được nhiều người ưa thích. Bạn có thể thưởng thức món này ở các gánh hàng rong hay các quầy hàng ăn vặt với giá từ 6.000 – 8.000 đồng.
Trứng vịt lộn
10. Trứng cút lộn
Với 10.000, bạn có thể ăn 5 quả trứng cút lộn với nước chấm thơm lừng.
Trứng cút lộn
11. Nước mía
Nghỉ ngơi sau ngày làm việc căng thẳng, một cốc nước mía có giá từ 8.000 – 10.000 đồng sẽ nhanh chóng làm tan cơn khát cho bạn.
Nước mía
12. Bánh nhúng
Chỉ với 5.000 đồng, bạn sẽ được sở hữu một gói bánh nhúng giòn tan thơm ngậy.
Bánh nhúng
13. Bò bía
Đây là món ăn ưa thích của chị em cũng như nhiều trẻ em. Chỉ với 5.000 đồng, một chiếc bò bía ngọt lịm, thơm mùi dừa và béo ngậy vị vừng sẽ thuộc về bạn.
Bò bía
14. Kem Tràng Tiền
Đây là một món quà vặt nổi tiếng của thủ đô. Một que kem như socola, đậu xanh, dừa ngọt lịm chỉ từ 7.000 – 8.000 đồng. Còn nếu muốn thưởng thức món kem ốc quế, bạn sẽ phải chi ra 12.000 đồng.
Kem tràng tiền
15. Các loại bỏng
Đây là món ăn vặt được các chị em vô cùng ưa thích, vì lai rai được lâu, lại ít béo. Giá của loại quà vặt này cũng rất “hạt dẻ”, chỉ từ 6.000 – 8.000 đồng/ lạng.
Các loại bỏng
16. Sữa chua
Thơm ngon, tốt cho tiêu hóa và giải nhiệt tốt, sữa chua là món ăn được rất nhiều người ưa chuộng. Một hộp sữa chua thường có giá khoản 5.000 đồng. Các loại sữa chua đủ vị tự làm ở các quán giải khát cũng có mức giá tương đương.
Sữa chua
17. Khoai tây lốc xoáy
Tuy mới xuất hiện không lâu, nhưng khoai tây lốc xoáy đã nhanh chóng trở thành món quà vặt được nhiều người ưa thích. Một xiên khoai tây vô cùng đẹp mắt này có giá 10.000 đồng.
Khoai tây lốc xoáy
18. Quả chua dầm
Các thứ quả chua và giòn như xoài, mận, cóc, ổi (tùy theo mùa) trộn cùng đường, ớt bột bột là thứ quà vô cùng hấp dẫn đối với các chị em. Thức quà này có giá trung bình từ 8.000 – 10.000 đồng/ lạng (có thể cao hơn chút đỉnh tùy thời điểm và loại quả).
Quả chua dầm
19. Caramen
Một món ăn cũ nhưng không bao giờ “hết mốt”. Chỉ với 5.000 đồng, bạn đã có thể thưởng thức một cốc caramen béo ngậy.
ca-ra-men
20. Tào phớ
Đây là một trong những món ăn giải nhiệt mùa hè rất được ưa thích tại miền Bắc. Những lát óc đậu mềm, thơm, ngậy được chan nước đường hoa nhài thơm mát chỉ có giá từ 5.000 – 7.000 đồng/ bát. Có rất nhiều xe hoặc gánh phớ bán rong trên các tuyến phố Hà Nội.
Tào phớ